Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Thơ thiên cổ

...khi vui mà bất chợt nhớ thơ buồn  ?
   điềm gở  hay là máu văn chương
   học lóm từ thời Văn Khoa ấy
   khi hè nắng cháy-gió nồm nam ...:

               Thơ cổ Bạch Cư Dị :
   ...Rầm rầm  xe ngựa đế đô
      Ta nằm ôm bệnh không chờ đợi ai
      Rằm Xuân lồng lộng trăng soi
      Một người sầu, giữa vạn người   là đây.

                Thơ  Trần Tử Ngang
       Người trước không còn ai
       người sau thì chưa thấy
       Ngẫm trời đất vô cùng
       Giuc hai hàng lệ chảy...
                 Thơ  Lý Bạch
                  gió thổi bay mất tiêu

4 nhận xét:

  1. Đọc trước ... phải lên lớp , tối thử trở về thiên cổ thả thơ xem có ai chờ đọc hông ?

    Trả lờiXóa
  2. Khi vui mà chợt nhớ thơ buồn
    Ngơ ngẩn chắc đầy máu văn chương
    Lý Bạch xưa ôm trăng mà thác
    Ta ôm buồn thả chút tơ vương


    Lừ đừ vó ngựa đường xa
    Hồn thu thảo khóc ...bóng ma miên trường
    Tịch liêu .. gió thổi ngàn phương
    Ngoài hiên cửa mở đầu giường nguyệt soi


    Người trước là bóng mờ
    Người sau là giấc mơ
    Trời đất sao thăm thẳm
    Cô đơn vương lệ mờ

    Gió liu riu thương nhớ
    Lý Bạch cười ...ngẩn ngơ ... ( hai câu thơ ngông chút ...)




    Trả lờiXóa
  3. Cứ như anh đang bệnh ...phải không ?

    Trả lờiXóa
  4. Đọc "Rầm rầm xe ngựa đế đô ..." bõng dưng Gió nhớ 2 câu thơ cổ của Bà Huyện Thanh Quan :
    Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
    Nền cũ lâu đài bóng tịch dương..

    Gió rất yêu xe ngựa ... và luôn luôn nao lòng khi nghe tiếng vó ngựa .. Muốn giới thiệu với anh 1 bài viết cũ ..anh đọc nhá


    http://gioheomay.multiply.com/journal/item/91/91

    Trả lờiXóa