Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Là Lạ

Lạ nhất đêm Xuân    là sương
Lạ nhất đất trời        là hoa thơm bướm lượn
Lạ nhất con người    là nhớ thương bịn rịn
Qua hết nhịp cầu rồi
                             Vẫn cởi yếm  trao nhau

4 nhận xét:

  1. Chẳng có gì là lạ ....
    Đêm ...thì sẽ là sương
    Đất trời ...hoa bướm lượn
    Con người ...luôn nhớ thương
    Chỉ cần lời ước hẹn
    Yếm gởi trao ..là thường ..

    Cũng là ý của anh ...nhưng G nói ngược chút thôi ..

    Hộp thư anh có vấn đề rồi ... vì nó báo G gửi thành công mà .

    Trả lờiXóa
  2. Gió lơ phơ lất phất
    Chỉ lửng lơ mây trời
    Bay chỉ là cách trốn
    Trốn ta và trốn người

    Đùa với anh chút bằng thơ ... Anh nói phải đấy " Chỉ cần lời ước hẹn " chứ nhỉ

    Trả lờiXóa
  3. Sương của đêm xuân sao long lanh thế ?
    Hoa thơm nên bướm cứ lượn dập dìu
    Nhớ thương ai nên lòng sao bịn rịn ?
    Câu ca "cởi áo trao nhau" cứ mãi khắc trong tim ...

    Mắc cở với thơ của anh và chị Gió thật , nhưng ... chỉ muốn góp vui thôi !!!

    Trả lờiXóa
  4. Có thêm Trucngth cho vui anh cungtungphan nhỉ

    Trả lờiXóa